WebGioithieu.com - Du học & vô số khó khăn

122 Lượt xem
Những người ko du học cũng sẽ tưởng đi du học cực kỳ sướng. Giáo trình ko nặng giống trong nước, sẽ sinh sống vào trong cách sống mới lạ, được học hỏi, và thoải mái. Có được vô vàn thời cơ mà cày tiền. Thế nhưng thực tại liệu rằng là có giống mọi điều bạn nghĩ không?
Du hoc co phai giai phap thong minh hon voi o nha?

Du học không vui sướng 1 chút gì cả đâu nha. Đặc biệt là vào thời điểm ban đầu đặt chân đến một nơi xa xôi. Tất cả các chuyện đều sẽ lạ lẫm, phải xa bố mẹ, các chuyện đều phải 1 thân mình xử lý. Vui ư nếu phải tới miền đất xa xôi, xa cách đất mẹ biết bao dặm đường. Ở vùng đất duy nhất bản thân ta đương đầu cùng mọi gian nan trong cuộc sống sau này. Là niềm nhớ gia đình đeo bám những đêm muộn quạnh vắng quanh quẩn ở tâm can ta, dòng lệ chỉ chực ứa ra lúc nghe thấy lời của cha mẹ. Cùng với sự lệch múi giờ làm cho bạn mệt nhọc. Là sự cô đơn chẳng có người thân kề bên.
Vui sướng thế nào lúc ốm, không có bố mẹ cạnh bên. 1 thân loay hoay tại xứ sở lạ lẫm. Vui ư khi vô tình nhận ra việc ra nước ngoài không giống bản thân đã nghĩ. Nó chẳng phải màu hồng mà là nhiều những thách thức, đó là những khoảng cách lối sống, bởi tiếng nói cùng vô số thứ khác. Hay thậm chí biết được là thực sự chính mình không giỏi giống bạn vẫn tưởng tượng.
Vui vẻ gì đâu khi cần phải tằn tiện từng đồng, để sống còn được ở 1 đất nước hiện đang có chi phí gắt gỏng như này. Sướng ư khi thức ăn chúng tôi ăn không quen. Sướng sao nếu như mà 3 buổi bạn chỉ có ăn lại một món ăn thôi.
Thật hạnh phúc lúc mình bươn chải & dọn dẹp mọi việc. Thật thích thú khi đạp xe từ của hàng qua căn phòng khi đêm tối. Thật thích thú với thời tiết thấu xương tại Paris.
Học tập ở xứ người có phải cách tối ưu hơn với ở trong nước?

Vui ư khi mà ta luôn phải hạn chế bản thân khi đối mặt rất nhiều lôi kéo xung quanh. Vui ư nếu bắt buộc phải quên đi 1 căn phòng rộng rãi mà phải thích ứng cùng cái cảnh sống chung nhà trọ cùng 2, 3 hay là nhiều hơn thế sống trong một căn nhà chật chội. Hạnh phúc đc không khi mỗi sớm mai thức dậy, chờ đợi đc đi vào toilet để được đi vệ sinh.
Có được sướng ko khi mà gửi hàng ngàn CV mà không nơi nào nhận. Sung sướng không nào khi mà ngóng trông từng ngày đi qua chỉ do 1 buổi phỏng vấn.
Nhưng rồi cuối cùng thì sao mọi điều chỉ trọn vẹn là số 0 tròn trĩnh và dần bản thân tôi đánh mất niềm tin trong xã hội.
Thi thoảng ngước lên trời xanh & tự nhủ "Liệu rằng quyết định này có đúng?". Tôi buồn chán quá rồi. Thực sự rất mệt mỏi.
Ngắm chính mình trong tấm gương & đột nhiên khóc òa bởi thấy bản thân mình kém cỏi quá mất. Những ngày đêm bút mực, bao nhiêu nỗi vất vả cũng từng nếm trải mà cho tới bây giờ vẫn thất bại. Thế thì du học liệu sướng không ạ?